Viên kẹo

Disclaimer: This work is based on characters and situations created and owned by J.K. Rowling, various publishers including but not limited to Bloomsbury Books, Scholastic Books and Raincoast Book, and Warner Bros. Inc. No money is being made, no copy right or trademark infringement, or offense is intended.

Word Count: 2,232

Summary: “Chào, Potter. Tuần này chúng ta lại không đứng nhất rồi.” Malfoy dài giọng, hai tay đút túi quần. Hắn đang hướng mắt về phía bảng thông tin, chưa để ý tới Harry. Anh từ từ lại gần hũ kẹo dù có phân tâm đôi chút vì cặp mông căng đét trong tầm nhìn. Giá mà chủ nhân của nó không tinh tướng quá thể thì Harry đã không phàn nàn gì rồi.

 

Continue reading “Viên kẹo”

Nhu cầu bị sỉ vả

Author: jeffgangfan

Word count: 12,668

Disclaimer: This work is based on characters and situations created and owned by J.K. Rowling, various publishers including but not limited to Bloomsbury Books, Scholastic Books and Raincoast Book, and Warner Bros. Inc. No money is being made, no copy right or trademark infringement, or offense is intended.

 

 

 

 

 

 

 

 

“Potter là một người hùng.” Tôi nói với chất giọng tôi sẽ dùng để nói câu” mặt trời mọc đằng Đông” hay “Draco Malfoy cong hơn cả cầu vồng.”

“Vậy thì tiêu chuẩn của cưng quá thấp rồi, Draco yêu.” Pansy đảo mắt. “Cưng định mang người hùng ấy về làm tượng thờ à? Nói điều gì mình chưa biết ấy chứ.”

Continue reading “Nhu cầu bị sỉ vả”

Cuộc điện thoại

Author: jeffgangfan

Word count: 2,018

Disclaimer: This work is based on characters and situations created and owned by J.K. Rowling, various publishers including but not limited to Bloomsbury Books, Scholastic Books and Raincoast Book, and Warner Bros. Inc. No money is being made, no copy right or trademark infringement, or offense is intended.

“Hullo? Draco?”

“Harry, anh đấy à? Sao tự dưng lại gọi điện cho em bằng điện thoại suy động vậy? Nó kêu ầm lên làm giật cả mình.”

“Là điện thoại di động, Draco. Vừa di động vừa liên lạc ấy.”

“Vâng, vâng. Sao hôm nay anh không gửi thư cú? Có chuyện gì khẩn cấp lắm sao?”

“Thì anh bỗng thấy nhớ em nên muốn nghe giọng em một chút ấy mà.”

Continue reading “Cuộc điện thoại”

Kẻ Mơ Mộng Viển Vông thật sự.

Bạn đã từng bao giờ có cảm giác mình nhìn đời thực tế hơn người khác?

Thôi, đừng cố gắng kiềm chế nụ cười của mình bằng vẻ mặt ngơ ngác và cái lắc đầu ngây thơ nữa.

Chúng ta hay an ủi bản thân rằng mình có chút gì đó khác thường so với người ta, có chút gì đó “hơn” dù chỉ một tẹo, đằng sau tấm màn của tiềm thức. Đó là bản năng của ta. Như vậy cũng chẳng phải nhỏ nhen đâu, vì bạn chỉ đang thực hiện những gì mà các cụ tổ từ thời con người đi bằng cả tay và chân đã từng làm thôi: “thằng khỉ kia què thì nó sẽ không bắt được mồi nhanh như mình, nhỉ? Mình chỉ cần nhanh hơn nó thôi.”

Continue reading “Kẻ Mơ Mộng Viển Vông thật sự.”

With love, Draco.

Author: jeffgangfan

Rate: T

Word count: 1745

AO3

Summary: I’m telling you about the Harry Potter who would sing songs just to keep you from getting out of bed too early on a Sunday morning. Yes, that berk.

Continue reading “With love, Draco.”

The Death Card of the Tarot Deck.

It is probably common knowledge that the card Death does not imply that you its picker dies anytime soon in the future. It is also widely known that this card represents the end and the beginning, revival and reborn.

Before any Tarot professionals start terrorizing me, I just want to make a personal point. That is the end of something cannot possibly occur without a certain amount of…death.

Continue reading “The Death Card of the Tarot Deck.”

Through the Looking Lens

 

He was smiling as if he saw the most beautiful creation. I couldn’t help grinning myself; his happiness is contagious. He asked me to pose for him again. “Could you turn your face just a little bit? There!” “The light across your cheeks is just perfect, great angle.” I did. The camera gave a sound similar to a mechanical giggle.

I feel light-headed; his attention is addictive. No one had ever paid this much attention to me because in a world where almost every teenager saw the protagonist when they looked into the mirror every morning, I don’t expect scrutiny. I don’t act for attention, so no one provides me with it. I’m not the daft hero swinging a gleaming sword under a thousand suns. Not the princess who saved herself. Not important enough a character to have a decent family name in the book.

Somehow, he saw something special in me. Special enough to lift his camera and tell me to “look here.” He was like a young fan fiction writer who chose to write a lengthy character review on a minor character for fun. And as a minor character who wondered when would my own story ever started, I felt damn special.

Continue reading “Through the Looking Lens”